PHIM TÌNH ĐẦU KHÓ QUÊN: ĐỊCH LỆ NHIỆT BA BẤT NGỜ CHẠM MẶT “MỐI TÌNH ĐẦU”

HHT - Mình call tình cảm này là “cây dại” vị mình yêu thương từ cơ hội nào bản thân chẳng hay. Chắn chắn “cây dại” chỉ với thiếu lời phân trần là đủ nhằm ra hoa, cơ mà mình nhút hèn chẳng dám nói.

Nhớ lúc bắt đầu vào cấp ba, cũng giống như bao các bạn khác, mình nên chạy đua vào phần đa lớp học thêm từ sớm để đuổi kịp một núi kiến thức khó nhằn. Lớp học tập chật bí mật cùng những gương mặt lạ hoắc mà không thể nào mình nhớ không còn trong buổi đầu. Vậy mà, bản thân lại được cậu nhớ tới, còn “mời” mình xuống bữa sớm tại căn-tin của ngôi trường nữa chứ. Fan gì nhưng lạ ghê.

Bạn đang xem: Phim tình đầu khó quên: địch lệ nhiệt ba bất ngờ chạm mặt “mối tình đầu”

Mình thường xuyên nghe “mối ngành ngọn là mẩu truyện khó quên nhất”. Tín đồ ta nói vậy chắc hẳn là phải có lý do gì chứ, cơ mà mình chẳng biết phải mình cứ nghĩ về vậy thôi, cho tiện. Cũng vì điều đó, cần mình hay gọi kỉ niệm trước tiên với một fan nào là “mối tình đầu” nhằm mình hoàn toàn có thể nhớ mãi.

*

Mình nghe nói tình yêu đầu là câu chuyện khó quên nhất. (Minh họa: Phim kín đáo nơi góc tối)

“Mối tình đầu” của tụi bản thân là 1 trong các buổi sáng trời mưa thiệt to, cậu mặc cái áo đồng phục lấy điểm tô bằng chiếc cổ áo viền tím đặc trưng, quần âu tây được ủi vào nếp cùng dòng dép sai trái với nội quy trường. Ngồi dưới mái hiên xanh ngắt những tán cổ thụ như khóa lên những đứa học sinh vẻ tươi sáng đến kỳ lạ lùng.

Chắc là vì vẻ tươi tắn ấy mà mẩu truyện về bài giảng nghe hoài chẳng hiểu, chuyện về kho bãi giữ xe pháo trường cơ hội về đông như ngã tư giờ rã tầm,.. Nhỏ nhặt tầm trung trở nên đáng yêu quá đỗi. Từ bỏ những nhỏ tuổi nhặt ấy cơ mà lòng mình đội lên cảm hứng gì kỳ lạ lắm, trong khi là say nắng.

*

Từ đông đảo điều bé dại nhặt nhưng mà lòng mình team lên cảm hứng gì lạ lắm...(Minh họa: Phim Bí mật địa điểm góc tối)

Ba năm cấp ba, quãng thời gian có thể nói chẳng vượt ngắn cũng chẳng vượt dài, nhưng mình nghĩ ba năm đề xuất dài lắm mới chứa hết từng ấy cảm xúc, kỉ niệm của một đứa trẻ bắt đầu lớn. Kỉ niệm ý muốn kể ra có thể mình cần ngồi phân vân lâu lắm, chẳng nên vì quên mà vày nhiều quá bắt buộc phải thanh lọc tìm phần nhiều khi vui nhất nhằm kể.

Mình say mê nhất mỗi khi tụi bản thân ngồi cùng cả nhà lúc tiếng ra chơi, nhớ cái cỗ dạng “nhức đầu nhức óc” của cậu để nghĩ ra cách làm đơn giản nhất đến đống bài tập Lý cực nhọc nhằn, cả mấy khi cậu ngồi yên lặng để mình “nghêu ngao” về chân thành và ý nghĩa của mấy văn phiên bản dài vào sách.

Nhớ cả loại điểm phổ biến của nhì đứa sau mọi lần giảng cho nhau là trao nhau ánh mắt gượng gạo rồi thuộc cười phá lên “Giảng sao mà không hiểu biết nhiều gì luôn á”. Và vắt là cuộc trò chuyện lại rẽ ngang sang “Chiều ni học kết thúc đi nên ăn gì ta” từ cơ hội nào chẳng hay.

Xem thêm: Hoắc Nguyên Giáp ( Phim Hoắc Nguyên Giáp Lý Liên Kiệt, Hoắc Nguyên Giáp (2006)

*

Kỉ niệm ý muốn kể ra chắc hẳn mình nên ngồi không biết lâu lắm.(Minh họa: Phim Bí mật vị trí góc tối)

Cảm ơn cậu do đã là “động lực” của mình. Vị mình từng lười học tập lắm, chẳng lúc nào dán đôi mắt vào tập vở mặc dù cho là ở lớp tốt ở nhà. Chỉ việc một câu cậu nói “Tớ ưng ý mấy người học xuất sắc lắm”, là bản thân như cây non chạm chán mưa rào. Ngày qua ngày, nỗ lực và chũm gắng, dựa vào cậu “tưới nước” nhưng mà mình tiến bộ hơn từ bỏ lúc nào thì cũng chẳng hay. Xuất phát điểm từ một cậu học trò “khó thương” bài toán học mang lại một tín đồ mỗi giờ đồng hồ ra chơi chạy đi kiếm cậu để học bài bác cùng, hiện đại ghê luôn ấy chứ. Do mình đã mê câu hỏi học hay vị mình “say” cậu tôi cũng chẳng biết nữa, chắc là vì cả hai.

Mỗi ngày cho trường, hằng ngày cùng cậu ráng gắng, cảm hứng trong mình cứ phệ dần lên, mình call tình cảm này là “cây dại” do mình mến từ dịp nào mình chẳng hay. Vững chắc “cây dại” chỉ từ thiếu lời phân bua là đủ nhằm ra hoa, cơ mà mình nhút nhát chẳng dám nói. Có những lúc mình suy nghĩ “ba cái này còn có gì đâu mà yêu cầu ngồi buồn!”, dẫu vậy thật ra là mình cũng buồn lắm.


*

Mình cứ cười cợt mỉm hoài vì chưng cậu có lúc nào làm mang lại mình bi thiết đâu.(Minh họa: Phim Bí mật chỗ góc tối)

Nhưng rồi ngẫm lại mình cứ cười cợt mỉm hoài vì chưng cậu có bao giờ làm đến mình ai oán đâu, cậu tặng cho mình đụng lực, đã sát bên khi mình thấy “ghét” đống bài bác vở. Tụi mình nhằm lại cho nhau biết bao nhiêu nụ cười cơ mà, mình bi ai thì chính xác là kì cục. Mặc dù sao đi nữa, mình vẫn thấy vui lắm, điều tụi mình nhớ về nhau không chỉ là là tuyệt vời nữa mà lúc này còn là hầu hết kỷ niệm. Dù họ chẳng thể định danh bởi những danh trường đoản cú “người yêu” giỏi “crush”,.. Nhưng đã làm rõ về nhau thì điều ấy có còn quan trọng đặc biệt không?

Câu trả lời chắc hẳn rằng mình phải đi tìm lâu lắm. Tuy thế mình biết rõ, cậu và tôi đã vui như vậy nào.

Cảm ơn cậu vì đang đi đến bên mình, sát bên mình suốt đoạn đường cấp ba.

*

Cảm ơn cậu vì đang đi tới bên mình suốt tía năm cấp ba.(Minh họa: Phim Bí mật chỗ góc tối)

Để tham gia cuộc thi “Mối Tình Đầu Năm Ấy” bạn cũng có thể tham khảo thể lệ cuộc thi tại đây.